— Lời tự thú của một kẻ bị lịch sử ghim tên dưới đáy trang —
Người đời nhắc đến tôi – Lý Thông – là kẻ phản bội, kẻ ác, kẻ đáng chết.
Không ai hỏi tôi:
“Tại sao?”
Không ai hỏi tôi:
“Tôi đã lớn lên thế nào?”
“Có ai dạy tôi làm người tốt chưa?”
Hay ít nhất…
“Tôi đã từng sợ gì?”
📍1. Tôi sinh ra – trong một thế giới không dành cho kẻ yếu
Tôi và mẹ bán rượu. Rượu rẻ. Khách khinh. Nhà nghèo.
Mỗi ngày, tôi học cách cúi đầu, giả cười, lừa lọc để sống.
Không ai dạy tôi lòng trung thực. Họ chỉ chỉ tay vào mặt tôi khi tôi không đủ tiền đóng chợ.
Họ gọi tôi là "gian thương".
Tôi mới mười hai tuổi.
📍2. Rồi Thạch Sanh đến
Cậu ấy hiền. Khờ khạo. Nhưng mạnh.
Tôi nhìn thấy ở cậu ấy một điều mà tôi chưa từng có: Sức mạnh khiến người khác im lặng.
Tôi ghen. Nhưng không ghét.
Thực ra… tôi ngưỡng mộ.
Nếu tôi có được nửa phần sức mạnh ấy, mẹ tôi đã không từng bị đánh bởi một gã say rượu, và tôi không phải quỳ xuống xin lỗi vì không thể bảo vệ bà.
📍3. Cái đêm định mệnh
Tôi biết mình sai khi lừa Thạch Sanh vào hang giết chằn tinh.
Nhưng bạn biết không?
Tôi không nghĩ mình sẽ sống qua năm ấy.
Tôi cần phần thưởng để đổi lấy gạo, thuốc, và chút bình yên cho mẹ tôi – người đang ho sặc sụa từng đêm.
Tôi không giết ai. Tôi chỉ… lấy công của người khác.
Tôi tưởng như vậy thì sẽ sống được.
Nhưng cái giá – là tôi phải sống trong bóng tối, với nỗi sợ: Một ngày cậu ấy trở về.
📍4. Tôi đã không giết cậu ấy. Dù tôi có thể
Có một điều không ai nhắc tới trong cổ tích:
Sau khi tôi phát hiện Thạch Sanh còn sống, tôi đã có thể thuê người bịt miệng.
Nhưng tôi không làm.
Tôi chỉ trốn. Vì tôi biết: Tôi sai. Và tôi sợ.
Những kẻ sai nhưng không hối lỗi sẽ trở thành quỷ dữ.
Còn tôi – tôi chỉ là một kẻ hèn nhát.
📍5. Cái kết – không bao giờ được viết lại
Tôi bị xử tội.
Lịch sử đóng đinh tên tôi vào vai phản diện.
Không ai khóc. Không ai hỏi. Không ai tha thứ.
Còn Thạch Sanh – được tôn làm anh hùng.
Nhưng bạn có từng tự hỏi:
Có ai dạy tôi cách trở thành một anh hùng chưa?
Hay tôi chỉ là kết quả của một xã hội khen người mạnh, giẫm người yếu?
📍6. Gửi bạn – người hay phán xét
Bạn ghét tôi, vì tôi phản bội.
Bạn thương Thạch Sanh, vì cậu ấy thật thà.
Nhưng bạn có từng tự hỏi:
-
Đã bao lần bạn im lặng khi thấy điều sai?
-
Đã bao lần bạn chọn lách qua công lao người khác để tiến lên?
-
Đã bao lần bạn "bắt tay" với cái ác… chỉ để giữ cho mình an toàn?
Nếu có, thì bạn hiểu tôi rồi đấy.
Tôi không cần được tha thứ.
Tôi chỉ mong… có ai đó chịu hiểu.
Lý Thông – không sinh ra để làm người ác. Tôi chỉ lớn lên mà không được ai dạy làm người tốt.
Và ở nơi nào đó, có lẽ… Thạch Sanh cũng hiểu điều đó.
Nhưng cậu im lặng.
Bởi đôi khi – tha thứ… cũng là một tội lỗi.
