Tìm bài viết

Sự nghiệp của Jack| Chương 3: “Có cần thiết phải có một sứ mệnh?”

 

(Một buổi tối yên tĩnh, gió lùa qua hiên nhà. Hai cha con ngồi đối diện nhau, trước mặt là ly trà nóng và cuốn sách cũ của Viktor Frankl.)

Jack (17 tuổi, ngồi thẫn thờ nhìn ra ngoài cửa):
Bố à… Có phải ai trong đời cũng cần có một “sứ mệnh” không?

Cha:
Một câu hỏi lớn đấy. Tại sao hôm nay con lại nghĩ tới điều đó?

Jack:
Vì con thấy mọi người xung quanh cứ làm việc, kiếm tiền, sống như thể họ biết rõ mình đang làm gì. Nhưng con không cảm thấy thế. Con chưa biết mình giỏi gì. Chưa biết mình muốn trở thành ai. Và khi người ta nói về “đam mê” hay “sứ mệnh”, con thấy áp lực.

Cha (rót thêm trà):
Bố hiểu cảm giác đó. Nhưng con có biết không… Không có gì sai khi mình chưa biết mình sẽ là ai. Vấn đề là: con có sẵn sàng đi tìm không?

Jack:
Con sợ đi tìm mãi… mà không thấy.

Cha:
Còn bố lại sợ người ta sống mãi… mà không đi tìm.

(Im lặng một lúc. Ngoài kia, tiếng gió thổi qua cây xoài già trong vườn.)

Cha (nhìn thẳng vào mắt con):
Con biết không, sứ mệnh không phải là thứ cao siêu hay xa vời. Nó đơn giản là việc con muốn tạo ra một điều gì đó – dù nhỏ thôi – khiến thế giới này tốt hơn một chút. Hay ít nhất là khiến cuộc đời mình có ý nghĩa hơn một chút.

Jack:
Nhưng nếu con chỉ muốn sống bình thường, an ổn, vậy thì con có sai không?

Cha:
Không sai. Nhưng hãy chắc chắn rằng đó là điều con thật sự chọn – không phải thứ con buông xuôi vì sợ mình không đủ giỏi.
Một người quét đường, nếu quét bằng cả trái tim – cũng đang thực hiện một sứ mệnh. Vấn đề là: họ chọn hay họ chạy trốn?

Jack (im lặng hồi lâu):
Vậy… làm sao để biết điều gì là “sứ mệnh” của con?

Cha:
Bằng cách lắng nghe những điều khiến tim con rung lên. Những điều khiến con quên thời gian. Những lúc con giúp người khác mà không thấy mệt. Và cả những câu hỏi không rời khỏi con dù con đã cố lờ đi.

(Jack nhìn xuống cuốn sổ cũ – “Tôi là ai giữa vạn người?” – vẫn nằm đó, từng trang đang dần kín chữ.)

Jack:
Bố… Có thể nào, sứ mệnh của con là viết?

Cha:
Có thể lắm. Nhưng hãy đừng chỉ viết cho vui… Hãy viết như thể một ngày nào đó, ai đó đang lạc lối sẽ đọc được dòng chữ của con – và tìm lại ánh sáng của họ.


(Ngoài sân, trăng vừa lên. Câu hỏi về “sứ mệnh” chưa có lời đáp cuối, nhưng có lẽ, một cánh cửa vừa hé mở trong lòng người trẻ ấy.)