Tìm bài viết

Sự nghiệp của Jack| Chương 10: Khi lòng tin bắt đầu lung lay

Ba tháng sau ngày từ chối làm giả báo cáo, Jack vẫn làm ở công ty – nhưng bị đẩy ra những công việc ít giá trị. Không còn được giao nhiệm vụ lớn. Mức thưởng thấp. Không ai công khai nói gì, nhưng sự lạnh nhạt âm thầm gặm nhấm.

...


Jack (độc thoại nội tâm, khi đang dọn dẹp kho dữ liệu cũ):
Mình đã làm điều đúng. Nhưng sao lại thấy như người thất bại?

Mình muốn sống có giá trị… nhưng giá trị nào nuôi được bản thân? Nuôi được gia đình?

Liệu có phải mình đã quá ảo tưởng? Mình chẳng khác gì một hạt cát bé nhỏ bị cuốn theo guồng máy.


Trong một buổi tiệc công ty, Jack đứng ở góc phòng, quan sát những người thăng tiến nhờ biết chiều lòng sếp, những người khôn khéo, ăn nói trơn tru, sống “linh hoạt”…

Đồng nghiệp (nghiêng ly cười):
Cậu vẫn giữ nguyên sự “thật thà chân phương” đó à? Tỉnh ra đi chàng trai. Ở đời này, ai cũng phải diễn cả.

Jack (cười gượng):
Vậy ai là người thật?

Đồng nghiệp (nhún vai):
Không có. Thật lòng sống được thì sống. Không thì chọn vai dễ mặc nhất mà diễn.


Đêm hôm đó, Jack nằm nhìn trần nhà. Bóng đèn vàng mờ. Tiếng xe ngoài đường xa xa. Trong lòng… là một vết nứt. Cậu bắt đầu nghi ngờ lựa chọn của mình.


Jack (lẩm bẩm):
Liệu có ai thực sự sống đúng với lòng mình… mà không bị cuộc đời nghiền nát?

Và đúng lúc đó… một giọng nói trầm ấm vang lên từ ký ức.


Socrates (xuất hiện giữa căn phòng, như bước ra từ ánh đèn mờ):
Một câu hỏi lớn. Và ta không đến để trả lời. Mà để hỏi lại.

Jack (ngồi dậy, giọng đầy mâu thuẫn):
Sống đúng với lòng mình có ích gì nếu cả thế giới không quan tâm?

Socrates:
Vậy cậu sống là để được “thế giới quan tâm”, hay để cậu tôn trọng chính mình mỗi sáng thức dậy?

Jack:
Nhưng nếu sống đúng mà đói, thì làm sao giữ được lòng tự trọng?

Socrates:
Một người khát, có thể uống nước đục để sống. Nhưng nếu uống đục mãi, người đó sẽ quên vị nước trong.
Lòng tự trọng không phải thứ xa xỉ. Nó là mạch nước sạch trong tâm hồn – cạn rồi, không còn gì giữ cậu đứng thẳng được nữa.

Jack (im lặng):
Nhưng cháu thấy mình quá nhỏ bé… Sự kiên định của cháu chẳng làm thay đổi điều gì. Vẫn là một mắt xích mờ nhạt.

Socrates:
Cậu sai rồi. Cậu không cần làm thay đổi cả thế giới.
Chỉ cần giữ cho phần thế giới cậu chịu trách nhiệm – không bị bẻ cong.


Im lặng. Gió ngoài cửa khẽ thổi. Trong lòng Jack, không phải sự hào hứng – mà là một dạng bình yên cứng cáp đang quay lại.


Jack (nói khẽ):
Vậy cháu cứ đi tiếp con đường này, dù chẳng ai vỗ tay?

Socrates (gật đầu):
Đúng. Vì nếu cậu từ bỏ chính mình chỉ để được công nhận, thì người được công nhận không còn là cậu nữa.


Trên bàn làm việc hôm sau, Jack bắt đầu viết ra kế hoạch mới – cậu sẽ tiếp tục công việc, nhưng sẽ bắt đầu học ban đêm, tìm hiểu cách xây dựng sự nghiệp riêng, nhỏ thôi, nhưng chân thật. Một điều gì đó cậu có thể dồn cả trái tim vào…


Và hành trình trưởng thành thật sự… bắt đầu từ ngày ấy.