Nhân vật:
– Socrates
– Minh (một người trẻ đang cố gắng đạt "thành công" nhưng mơ hồ)
Socrates: Minh, cậu có vẻ đang nỗ lực rất nhiều. Điều gì thúc đẩy cậu?
Minh: Cháu muốn thành công. Muốn có tiền, danh tiếng, được công nhận.
Socrates: Nếu mai này cậu có tất cả những thứ đó – tiền, tiếng, người ngưỡng mộ – nhưng mỗi sáng cậu vẫn thấy trống rỗng thì sao?
Minh: Vậy chắc… không thật sự là thành công.
Socrates: Vậy thành công không chỉ là những gì người khác thấy, mà là thứ cậu cảm nhận sâu nhất khi không ai nhìn?
Minh: …Cháu nghĩ là vậy.
Socrates: Vậy thay vì hỏi “thành công là gì?”, có lẽ ta nên hỏi:
“Tôi sẽ cảm thấy thế nào nếu sống cả đời theo cách này, dù không ai khen, không ai biết?”
Minh: Có lẽ đó mới là thước đo thật.
Socrates: Vậy thì thành công có lẽ không phải đích đến, mà là cách ta bước từng bước trên đường đời, bằng sự tỉnh thức.