Một ngày, Jack lại ra công viên như mọi khi.
Nơi ấy – băng ghế cũ, gốc cây quen – nơi mà ngày trước Socrates thường “xuất hiện” trong trí tưởng tượng của cậu như một người bạn cố tri, như ngọn hải đăng soi sáng từng câu hỏi lớn.
Nhưng hôm nay… chẳng ai đến.
...
Jack (ngồi đợi, rồi thì thầm):
Socrates?
Cháu có một điều đang bối rối… Cháu cần hỏi ông.
Sao ông không đến?
Im lặng.
Gió thổi, lá cây khẽ xào xạc như lời thì thầm xa vắng.
Jack (nhắm mắt lại, gọi lại lần nữa trong tâm trí):
Socrates… Ông ơi?
Vẫn không có giọng nói quen thuộc vang lên.
Ngày hôm đó, Jack trở về, lặng lẽ.
Cậu mở cuốn sổ tay – nơi từng ghi lại hàng chục cuộc đối thoại tưởng tượng với Socrates – nay vẫn nằm đó, lặng thinh như một cái giếng đã cạn.
Một tuần trôi qua. Cậu thử viết, nhưng không một dòng đối thoại nào thành hình.
Cậu thử quay video, nhưng lời dẫn cứ lặp lại, thiếu sức sống.
Mọi thứ như bị... hút hết lửa.
Cho đến một hôm, khi cậu ngồi trước gương.
Và bất ngờ, cậu nhìn vào mắt mình.
Rất sâu.
Rất lâu.
Đến mức… thấy như có ai khác đang nhìn lại mình từ phía bên kia.
Và chính trong khoảnh khắc đó, một suy nghĩ xuất hiện, như một tia sét:
“Socrates không rời đi.
Socrates… đã bước vào trong ta.”
Jack (bật khóc):
Ông không còn cần phải hiện ra nữa…
Vì cháu đã bắt đầu nghe được chính mình.
Từ hôm đó, Jack không viết như một người học trò ghi chép lại bài học nữa.
Cậu bắt đầu viết như một người có điều cần nói.
Không còn hỏi “ông nghĩ sao?”
Mà là nói: “Tôi từng nghĩ như thế, nhưng giờ tôi thấy khác.”
Trong video mới nhất, Jack nhìn thẳng vào máy quay, lần đầu tiên không dẫn bằng lời thoại giả định của Socrates, mà chỉ là một lời độc thoại – nhưng đầy sức nặng.
“Nếu bạn từng thấy mình lạc lõng, từng thức dậy với câu hỏi: ‘Tôi sống để làm gì?’
Bạn không sai. Bạn không yếu đuối.
Bạn chỉ đang bắt đầu con đường trở thành chính bạn.
Tôi không có đáp án cho bạn. Nhưng tôi biết:
Mỗi bước chân bạn đi bằng sự thật – là một bước tiến gần hơn đến người mà bạn tôn trọng trong chính mình.Và khi bạn đủ lặng để lắng nghe,
Socrates trong bạn… sẽ lên tiếng.”
Phản hồi dưới video ấy đổ về hàng nghìn.
Có người nói: “Tôi đã từng nghĩ triết lý là cao siêu. Nhưng bạn cho tôi thấy, nó chính là ánh sáng tôi cần giữa những ngày đen tối.”
Có người viết: “Tôi vừa bắt đầu làm giáo viên. Tôi sẽ cho học sinh của tôi xem video của bạn, vì tôi không biết cách nào tốt hơn để bắt đầu cuộc trò chuyện thật sự.”
Jack đóng laptop, bước ra ban công.
Trăng tròn.
Gió mát.
Tĩnh lặng như một lời chúc lành.
Cậu không cần gọi nữa.
Không cần chờ ai hiện lên từ cõi tưởng tượng.
Vì bây giờ, cậu chính là Socrates của ai đó.
